Cart

CART

Một lần thay đổi suy nghĩ về vape

Tôi nhớ lần đầu tiên nhìn thấy ai đó đang nỗ lực sử dụng vape để cai thuốc lá. Tôi đã nghĩ, “Oh cái gì vậy, lại một công cụ ngu ngốc khác khiến mình nghiện thay vì thực sự giúp mình bỏ thôi.” Nó dường như chỉ là một lý do vớ vẩn khác vì bạn không thể bỏ được thuốc lá. Tôi nghĩ, “chẳng ai yếu đuối đến như thế, nếu muốn bỏ thì cứ bỏ thôi!”

Vape dường như là một khái niệm rất xa lạ

Đó là câu trả lời tôi luôn đưa cho bất cứ ai cố gắng thuyết phục với tôi rằng vape thực sự có tác dụng và chúng có vị rất tuyệt. “Không đời nào” Tôi đã nói, “Chúng chắc cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu đâu”.

Vấn đề là tôi là người một người nghiện thuốc lá nặng từ năm 16 tuổi và tôi cực kỳ thích nó. Tôi chỉ muốn thuốc lá, chứ không muốn ngậm một vật thể hình ống kỳ quái trong miệng. Khi tôi quyết định bỏ thuốc lá, tôi cũng không thấy đó là một việc khó. Với tôi, chuyện chỉ đơn đơn giản là, hút thuốc, muốn bỏ thuốc, và bỏ thuốc. Và đó là điều mà tôi đã làm. Tôi không cần một phương pháp phụ trợ nào cả, tôi chỉ cần không mua thuốc lá nữa và bỏ qua vaping hoàn toàn.

Tôi đã uống rượu và hút thuốc lá

Nhưng nó đã xảy ra: Tôi đi uống rượu với vài người bạn hiện vẫn đang hút thuốc và có làm vài điếu, vì tôi biết mình có thể bỏ hoặc chỉ thỉnh thoảng hút xã giao. Nhưng không, trước khi tôi kịp nhận ra, thì tôi đã bị nghiện thuốc lần nữa và không thể bỏ được. Đột nhiên, tôi trở nên yếu đuối, tôi đã thử dùng miếng dán, kẹo cao su, sách và thậm chí sử dụng liệu pháp thôi miên. Tôi liên tục hút hai mươi điếu thuốc trong một ngày, tôi cũng không thể tự dừng lại được. Tôi thấy xấu hổ và hơi túng thiếu (9.50 Bảng một ngày là số tiền không phải ai cũng bỏ ra được).

Mỗi buổi sáng tôi lại thấy bất lực, tay đưa sang lấy thuốc lá còn nhanh hơn đi pha cà phê. Trượt dài theo con đường tự diệt, tôi nhận ra mình rất thích cảm giác lúc hút thuốc. Tôi không thích vị và mùi mà nó để lại trên quần áo, nhưng tôi lại mê mệt nó đến mức những chuyện xung quanh đã không còn quan trọng nữa.

Hút thuốc lá là chuyện thú vị

Tôi thích thở ra những đám khói lớn, tôi thấy nó quyến rũ và thoải mái, và mặc dù biết nó đang ảnh hưởng đến cơ thể lẫn ngân quỹ, tôi vẫn không thể dừng lại được. Những cơn ho lúc sáng sớm đã trở lại, tủ quần áo của tôi bốc mùi thuốc lá, tôi luôn phải mang theo nước hoa trong túi xách. Nhưng tôi vẫn tiếp tục hút thuốc lá. Chắc sẽ phải có giải pháp nào khác chứ.

Tại sao tôi không thể thưởng thức khía cạnh về giao lưu xã hội của thuốc lá mà không có mùi như một cái gạt tàn trong khi cứ phải liên tục lo lắng mình đang tự giết chết bản thân? Và cuối cùng tôi đã nghĩ ra, đương nhiên có một cách khác, và đó là vaping.

Nên tôi quyết định cho vaping một cơ hội, có lúc tôi thấy ghen tị vì bạn hẹn của mình cũng “hút thuốc” (Tôi biết tôi nên gọi nó là vaping, nhưng lúc đó tôi vẫn chưa phân biệt được sự khác biệt của hai bên) và anh ấy vẫn có mùi thơm rất dễ chịu! Nên tôi quyết định cho vaping một cơ hội và từ đó đến nay chưa bao giờ thấy hối hận. Tôi vape, tôi có mùi thơm và những cơn ho và sự xấu hổ đã biến mất!

Có rất nhiều vị

Tôi có thể thưởng thức nhiều hương vị

Tôi có thể thưởng thức vị dâu tây lạnh và bánh táo trộn với kem chuối. Vị cô ca, bạc hà và sô cô la, và còn rất nhiều vị để lựa chọn nữa. Tôi có cảm giác mình đang thưởng thức một bữa tiệc thơm ngon mỗi lần rít vào một hơi khi nằm trên ghế sô pha, thậm chí lúc đang đọc sách ở trên giường cũng vậy. Tôi không cần lén bỏ ra ngoài nữa, vì những người bạn không hút thuốc của tôi vẫn vui lòng khi tôi vape ngay trong nhà họ, vì khói vape không để lại mùi khó chịu. Họ thậm chí còn nói với tôi là khói vape để lại trong nhà mùi rất dễ chịu.

Tôi đã chuyển hẳn sang vape. Tôi thích nó và không phải thỏa hiệp với bất cứ điều gì. Tôi có thể làm những gì mình thích mà không cần lo lắng nó ảnh hưởng đến người khác. Giờ là lúc tôi phải thành tâm xin lỗi những vaper mà tôi đã từng chỉ trích.

Tìm kiếm bài viết